Biển khóc

Sáng tác: Khê Kinh Kha | 112


1. Ngồi [G] bên bờ biển [Em] này
Nhớ dòng tóc mây [Am] bay
Nhớ [C] nụ cười trong [G] gió
Bàn [Am] chân in cát [D] nhỏ
Giờ [Am] đây đã phai [D] mờ.

Ngồi [G] bên bờ biển [Em] này
Nhớ người quá xa [Am] xôi
Nhặt [C] từng hạt cát [D] nhỏ
Ép vào bờ môi [Am] tôi
Để [D] nhớ môi một [G] người.

ĐK:
Thì [G] thôi người đã bỏ [Bm] đi
Bỏ tôi ngơ [Em] ngác bên bờ biển [Am] hoang
Bỏ [D] tôi ngồi dưới trăng [Bm] vàng
Ôm ngàn con sóng khóc tình mây [Am] trôi.

Thì [C] thôi nắng nhạt biển [Bm] tôi
Hoang vu rơi [Em] lệ ngậm ngùi trăm [Am] năm
Thì thôi biển vắng tình [D] nồng
Ngàn năm biển [Bm] khóc khóc [D] tình đôi [G] ta.

2. Ngồi [G] bên bờ biển [Em] này
Gió lạnh đầy tim [Am] tôi
Người [C] ơi sao xa [G] mãi
Biển [Am] ơi sao khóc [D] hoài
Giọt [Am] lệ này cho [D] ai.

Rồi [G] đây biển âm [Em] thầm
Rồi đây sóng lặng [Am] câm
Rồi [G] đây tình tôi [C] chết
Trên bãi cát khô [G] cằn
Ngàn [D] năm mây bay [Bm] mãi
Ngàn [D] năm biết khóc [G] hoài.
Nghe bài hát