Có lúc

Sáng tác: Quốc Bảo | 182


1. Có [Em] lúc buồn rầu đến run [Bm] người
Có [C] lúc ngồi cười rất [G] tươi
Nghe [Am] như đời không trôi nữa
Hay đi [B7] quá mau

Có [Em] lúc nằm dài ngó [Bm] lên trời
Kìa mây [C] ơi, làm sao ta [G] với?
[Am] Nếu bùi ngùi cũng qua một ngày
Thôi [Em] đâu cần học đắm [B7] say

[Am] Niềm đau riêng giấu [B7] để vui chung
Ai [Em] ngờ, cơn đau thêm [Bm] lớn dần
[C] Thăm vườn xưa nhớ [F#7] ra tàn mùa
Đâu [B7] còn cành hoa hôm trước.

Có [Em] lúc gục đầu xuống tay [Bm] mình
[C] Đếm những giọt lệ đã [G] khô
Khi [Am] trên trần gian ta sống
Dường như [B7] quá lâu
Thành [Em] buồn.

2. Cố [Em] giữ lòng đầy đến bao [Bm] giờ
Có [C] những muộn phiền đã [G] khô
Nghe [Am] như ngày qua không hết
Sao đêm [B7] thấy vui

Cố [Em] giữ lòng thành hiến [Bm] dâng đời
Mà trăm [C] năm vụt qua nhanh [G] lắm
[Am] Có hẹn hò, có vui tràn bờ
Quay [Em] đi, ngoảnh lại, đã [B7] tàn

[Am] Rồi ra sao lúc [B7] lìa chiêm bao
Ai [Em] gọi một câu không [Bm] đáp lại
[C] Khi người quen cũng [F#7] như người lạ
Quay [B7] về không hơn, đi xa.

Cố [Em] giữ tình dại đến [Bm] khi nào
Nhắm [C] mắt lìa đời mới [G] thôi
Tuy [Am] không cần nhau đi nữa
Thì xin giữ [B7] tình
Ngọt [Em] ngào.
Nghe bài hát