Tôi van xin người

Sáng tác: Nguyên Chấn Phong | 132


1. Tôi van xin [Am] người đừng yêu tôi làm gì
Tôi van xin [F] người tôi [A7] sợ lắm tình [Dm] yêu
Lỡ một [Am] lần [G] tình trao tôi mặn [C] đắng
Bao ngọt [G] ngào sao bỗng hóa chua [E7] cay.

2. Tôi van xin [Am] người thà ta như người lạ
Vẫn hơn [F] là nhân [A7] tình hóa người [Dm] dưng
Yêu thật [Am] nhiều [G] giờ chia tay là [C] hết
Giữ được [Dm] đâu lời [E7] hẹn ước bạc [Am] đầu.

ĐK:
[Am] Ai đã yêu chưa từng [C] ôm mộng [F] ước
[Am] Về một mái tranh và hai quả tim vàng
[C] Nhưng nay chỉ còn trong [G] dĩ vãng mà [C] thôi
Cung vàng lầu son khiến tim [E7] người rời xa.

[Am] Ai đã yêu chưa từng [C] mang dang [Am] dở
Tim đã đổi [Dm] thay ngàn [E7] câu hứa cũng [Am] vậy
[F] Níu giữ được [C] gì người [G] đành nỡ bước [C] đi
[Dm] Sợ lắm người [E7] ơi mộng tình [Am] yêu.

3. Tôi van xin [Am] người đời tôi quen buồn rồi
Tôi van xin [F] người đừng [A7] cám dỗ đời [Dm] tôi
Lời ngọt [Am] môi sao [G] đành mang gian [C] dối?
Sống riêng [G] mình lòng [E7] chẳng khổ vì [Am] tình.