Cánh hoa chiều

Sáng tác: Song Ngọc | 139


1. Những [Am] khi gió [E7] đông reo lạnh [Am] lùng
Đường chiều [G] hoàng hôn soi [Em] bóng dịu dàng như [G] khơi nhớ [C] thương
Gió [Dm] reo cánh [G] hoa rơi tiêu [E7] điều
Ngập ngừng cầm chân lữ khách luyến [Am] tiếc thương đời [E7] hoa.

2. Tiếc [Am] thương cánh [E7] hoa rơi trên [Am] đời
Ngậm ngùi [G] vùi thân muôn [Em] lối dù rằng [G] hoa không muốn [C] rơi
Cánh [Dm] hoa cánh [G] hoa rơi trong [E7] chiều
Nghẹn ngào hờn cơn gió tới ngắt cánh hoa tan [Am] rồi.

ĐK: [F] Ai cô đơn bơ vơ trong chiều [Am] nay
[Dm] Dừng chân đây trông [G] lá hoa chiều [C] bay
[Dm] Nghe tâm tư như [G] thương cho đời ai
[E7] Nhạt màu hương ôi tiếc thương khôn [Am] lường.

3. Gió [Am] ơi gió [E7] đông thôi không [Am] về
Để lòng [G] người không băng [Em] giá lạnh lùng [G] không vươn xác [C] hoa
Gió [Dm] ơi gió [G] ơi thôi không [E7] về
Để ngàn đời không u tối những cánh hoa trong [Am] đời.
Nghe bài hát