Bình ca 8 (Giã từ ác mộng)

Sáng tác: Phạm Duy | 92


1. Nào người [Em] yêu, giã từ ác [Am] mộng
Ta đưa [B7] nhau tới cõi địa [Em] đàng
Về một nơi sông dài nước [Am] rộng
Ta yêu [B7] nhau trên bãi cỏ [Em] hoang

Nào người yêu xin đừng e [Am] ngại
Nơi ta [B7] đi, chó sói ngủ [Em] vùi
Một đàn nai mắt huyền thơ [Am] dại
Theo ta [B7] đi ven suối nhỏ [Em] nhoi

ĐK: Nào người [G] yêu giã từ bóng tối
Ta yêu [C] nhau dưới ánh măt [G] trời
Cỏ vàng khô cũng là chăn gối
Hay mưa [C] rơi cũng mát lòng [G] người

Nào người [G] yêu đêm về phơi phới
Ta yêu [C] nhau dưới ánh đèn [G] ngời
Mầu tường vui, căn phòng êm ái
Soi gương [C] nhau nhớ mãi hình [G] hài

2. Nào người [Em] yêu giã từ ác [Am] mộng
Ta đưa [B7] nhau tới cõi địa [Em] đàng
Một vườn thiêng thơm mùi da [Am] ngọt
Môi ngon [B7] hơn những trái đào [Em] tiên

Nào người [E] yêu giã từ dĩ [A] vãng
Thôi đau [B7] thương, tức tối, giận [E] hờn
Nào người yêu giã từ oán [A] ghét
Thôi ăn [B7] năn, hối tiếc, buồn [E] phiền
Nghe bài hát